Học cách quyết đoán của một đứa trẻ

Một đứa trẻ luôn tin vào trực giác của mình. Chúng không quan tâm quá nhiều đến rủi ro hay lợi ích mà chúng đạt được. Đơn giản chỉ là chúng làm theo con tim, làm theo suy nghĩ của mình. Mỗi khi một ý tưởng lóe lên trong đầu thì ngay lập tức chúng sẽ thực hiện ngay để biến điều đó thành hiện thực. Ngược lại người lớn lại suy nghĩ quá nhiều. Đôi lúc họ cầu toàn quá mức và phức tạp hóa mọi chuyện lên như thể chúng là một quyết định gì đó lớn lao mà khiến bạn phải trăn trở để tìm ra con đường nào là tốt nhất. Chúng chỉ hiểu vấn đề một cách đơn giản và hành động theo trực giác cho đến khi mọi thứ được sáng tỏ rồi trực giác tiếp tục mách bảo chúng rằng chúng muốn làm gì tiếp theo và không muốn làm gì. Chúng không có khả năng tư duy logic hay mưu lược đôi bề mà đơn giản chúng chỉ có sự quyết đoán của mình.


1. Hiểu vấn đề một cách đơn giản

Điều đầu tiên chúng ta cần phải học tập ở một đứa trẻ là cách chúng suy nghĩ vấn đề một cách đơn giản. Bạn sẽ nghĩ rằng bởi vì bộ não của những đứa trẻ chưa phát triển toàn diện về mặt tư duy và nhận thức nên có chăng chúng sẽ suy nghĩ đơn giản hơn cách mà người lớn suy nghĩ. Đó là một phần của vấn đề. Bởi vì chúng ta quá thông minh nên chúng ta thường hay lợi dung nó quá mức mà đôi khi làm mất đi khoảng thời gian quý báu để hành động và tạo nên kết quả. Chúng ta thường nhìn thấy những người thành công hay đơn giản là những người lạc quan. Những người thành công luôn sử dụng trực giác của mình như một công cụ để làm việc trong một môi trường đòi hỏi sự nhanh nhẹn và quyết đoán hiên nay. Những người lạc quan thường không quan tâm quá nhiều đến rủi ro bởi họ họ luôn chịu trách nhiệm với chuyện mình làm và nhìn vấn đề một cách tích cực. Người bị quan thì lại khác, họ làm phức tạp hóa vấn đề và lo âu như thể ngày mai là ngày tận thế của họ vậy.

2. Biết lắng nghe trực giác của mình.

Hầu hết chúng ta thường hay quá do dự với quyết định của mình liệu rằng nó có mang lại kết quả tốt đẹp hay không thì một đứa trẻ chúng luôn biết cách tin tưởng vào trực giác của mình. Chúng luôn hành động và xem xét còn hầu hết chúng ta lại làm ngược lại. Xem xét và cầu toàn quá nhiều còn hành động thì lại quá ít. Những đứa trẻ hiểu rất rõ chúng đang làm gì và cố gắng để mọi thứ thuận theo tự nhiên và luôn học tập, tiến bộ từng ngày để trưởng thành hơn qua mỗi vấp ngã của cuộc đời.

0 nhận xét: